Liệu pháp camera khi chọn trường cho con học

Khi Chọn trường cho con học, nhiều cha mẹ xem đây là một ưu điểm. Bởi ở bất cứ đâu, chỉ cần vào mạng, cha mẹ đều có thể quan sátquan sát hoạt động của con mình ở trường.

Chị Nguyễn Thị Huyền, nhà ở Phú Mỹ Hưng, quận 7 có con trai 3 tuổi cho biết từng gửi con ở trường mẫu giáo tư thục có gắn camera. “Nhờ đó, mình giám sát được con đang vui chơi, ngủ, nghỉ ra sao. Lâu lâu mở mạng lên thấy con cũng… đỡ nhớ. Quan trọng hơn là an tâm bởi có camera thầy cô giáo sẽ không dám “mạnh tay” với con mình” – chị Huyền nói.

Còn chị Lê Hoàng Thanh, gửi con ở 1 trường mẫu giáo quận 3 cho biết đã nhiều lần ý kiến lên nhà trường đề nghị gắn camera trong phòng học.

Chị hoặc nhiều bà mẹ khác rất muốn biết con mình sinh hoạt, ăn ở, vui chơi trong trường ra sao, đặc biệt là có hoà đồng với Bạn bè trong thời gian đầu hay không.

Đồng quan điểm, cô Nguyễn Thị Bình, Hiệu trưởng Trường mầm non Trẻ thơ, quận Tân Bình cho biết, từ khi trường 58phụ huynh cảm thấy yên tâm, tin tưởng trường hơn. Có bà mẹ làm việc ở Singapore, để con cho bà ngoại chăm sóc  gửi ở trường cho hay, nhờ camera mà chị có thể lên mạng “thăm” con, nhìn con vui chơi cũng an ủi phần nào nỗi nhớ…

Tuy vậy, người trong cuộc – Những giáo viên bị camera “kè kè” suốt ngày thì không phải ai cũng hào hứng. Cô giáo Nguyễn Thị Phương Mai, trường mầm non phường 14, quận 10, cho hay, lắp camera sẽ làm giảng viên cảm thấy mình luôn bị “giám sát”.

“Giáo viên phải đặt trách nhiệm của mình lên đầu, chứ đợi sự kiểm soát mới làm việc thì rất khó làm tốt” – cô Mai nói

“Ở trường tôi, không có Camera chống trộm nhưng Ban giám hiệu (BGH) siết chặt việc quản lý. Mọi giờ học, giờ chơi, giờ ngủ… của Các bé đều có BGH đi xem sét để đưa Những giảng viên vào nề nếp, khuôn khổ. Khi đó camera sẽ không cần thiết” – cô Mai cho biết.

Còn 1 số người cho rằng cô giáo yêu trẻ, quý trẻ mới là quan trọng bởi camera chỉ là vật vô tri  có Các “góc chết”. Ảnh: Thanh Huyền

“Đáng ngại hơn, lắp camera sẽ gây áp lực cho giảng viên. Họ sẽ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được tin tưởng nên phải dùng camera là vật vô tri, vô giác giám sát. Tôi cho rằng đây là biện pháp… phản giáo dục, thể hiện sự bất lực của ngành giáo dục trong việc quản lý. Nếu vì vụ cô Trần Thị Xuân Nữ nhốt trẻ vào thang máy mà đưa ra giải pháp này thì ngành giáo dục quá vội vàng bởi đây chỉ là giải pháp tình thế” – bà Nguyễn Thị Mai Liên, Hiệu trưởng trường mầm non tư thục Hoa Sen, quận Gò Vấp nêu ý kiến.

“Giáo viên tốt bỏ nghề, giáo viên không tốt cũng bỏ nghề bởi bản thân nghề đã không nuôi nổi họ, lương không bao nhiêu mà phải chịu đủ mọi áp lực”.Bà Liên còn lo xa tình trạng giảng viên bỏ nghề bởi cảm giác bị xem thường, không tin tưởng có thể xảy ra:

Không phản đối chuyện lắp camera trong lớp học, nhưng một phụ huynh gửi con ở trường mẫu giáo tư thục Hải Yến, quận 3 phân tích:

“Nếu cô giáo yêu trẻ, đối xử với học sinh tốt thì may. Còn ngược lại, khi tức giận, họ có thể đem con mình ra Các “góc chết” như cầu thang, hàng lang, nhà vệ sinh… hành hạ. Khi ấy, camera cũng mất tác dụng”.

“Chưa kể, đôi lúc đường truyền mạng bị chập chờn  nhà trường… quên mở mạng, mình phải Hotline lên hỏi, trường mới bật lên. Thậm chí, có trường lắp camera được thời gian đầu còn về sau chỉ để… làm kiểng – chị Huyền cho biết thêm.

Kinh phí để Thi công hoặc duy trì biện pháp này khá tốn kém. Thông thường, một trường có khoảng 6 camera ở 6 phòng học  máy chủ, màn hình… tốn khoảng 100 triệu đồng, chưa kể phí duy tu.

“Trường tư thục tự túc mọi cơ sở vật chất hoặc bổ đầu cha mẹ bằng học phí. Lắp thêm camera đồng nghĩa với việc HS sẽ phải gánh thêm 1 khoản phí không nhỏ” – bà Liên ngần ngại.

Mệt hơn vì… Camera

Báo Tuổi Trẻ trong bài phản ánh về “liệu pháp camera” như một biện pháp hạn chế nạn đánh đập ở trường mầm non, có dẫn ra trường hợp nhiều giáo viên vào Trường Ánh Cầu Vồng thử việc 2-3 ngày đã tự động xin nghỉ vì không chịu nổi áp lực. một giảng viên trường này cho biết, trung bình Các cô phải tiếp từ 15 cuộc gọi trở lên mỗi ngày.

Bài viết dẫn ra một số lý do mà mẹ bé gọi đến: “Cô ơi, bé nhà em ngủ ở đâu sao mẹ không thấy” – “À, bé nằm cuối lớp nên camera không soi đến”, “Cô ơi, bé H. Đã ăn chưa, nãy giờ mẹ thấy cô đút cho bé T. Không hà”, “Cô ơi, sao bé đứng úp mặt vào tường vậy cô?” – “Không đâu, bé đang vẽ lên tường đấy mẹ, vì camera soi từ phía sau nên mẹ có cảm giác vậy thôi”…